Ngày cuối cùng ở lại HN (26 Tết), có việc nhưng bị hoãn nên lòng vòng quanh vùng Nguyễn Trãi giết thời gian. Định mệnh, đúng là định mệnh
. Ngày thường đi học qua đây ko thèm nhìn, nghĩ mấy hàng sách cũ ở đây cũng chỉ là loại sách rẻ tiền như thường bày ở vỉa hè. Nói rẻ tiền nghĩa là theo nghĩa bóng. Cũng na ná 1 dạng sách bẩn. Đọc nó vừa bẩn mắt, vừa bẩn đầu, cái tay người sờ vào cũng bẩn nữa. Rẻ thì ko rẻ tí nào so với chất lượng và mức lợi nhuận và bọn in lậu kiếm được.
Quay lại vấn đề chính. Cửa hàng khiêm tốn cạnh Cục sở hữu trí tuệ (haha), tọa lạc trên đất thánh của đám SV trường Quốc gia. Nghĩ thế nào lại tặc lưỡi đi vào. Đầu tiên đá phải cuốn “Toán học cao cấp” tập II, sau đó thấy lấp ló một “Cocktail cho tình yêu” với cả “Phải lấy người như anh”, một “Đắc nhân tâm”, nản quá là nản. Đang dợm bước định quay ra thì đụng phải 2 thằng ku đang cầm cuốn “Thuyền trưởng đơn vị” (*), 1 ku giảng giải nội dung cho bạn. Nhà vốn sẵn cuốn này nên quyết định… ko bỏ đi nữa. Càng vào sâu bên trong tình hình càng khả quan hơn. Thấy tôi nhíu mày lật mấy cuốn Anna Karenina, theo quán tính vuốt phẳng lại mép giấy bị nhăn rồi nhét trả cẩn thận lại giá sách (cũng theo quán tính nốt), rồi thực hện 1 hành động ko tiện nói ra đây, chắc sẽ rất buồn cười, nếu các bạn biết tôi đã được lợi như thế nào từ những điều nhỏ nhặt đó. Ông chủ hàng bảo “Cháu cứ để trên cũng được, bác xếp sau”, im lặng chăm chú nhìn thái độ của tôi khi đảo mắt qua từng tên sách, chậm rãi (ko có dụng ý bác học gì hết. Tôi đang giết thời gian mà). Mỗi cái tên về sau càng gây ấn tượng hơn. Càng ấn tượng hơn là cách sắp xếp của cửa hàng này. Kịch với kịch, tiểu thuyết với tiểu thuyết, hiện thực với hiện thực, lãng mạn với lãng mạn, Liên Xô với Liên Xô, Nga với Nga, văn cộng sản nhất định ko xếp với văn tư sản… Tôi mới giật mình hiểu tại sao ông bác lại bảo tôi đừng xếp vào giá, chắc sợ tôi làm lẫn Anna Karenina của ông với Hồng Lâu Mộng chăng? Gục gặc đầu thú vị, chà, hấp dẫn ghê. Càng vào trong càng cổ, càng quý, càng hiếm. Quả là không thể nhìn mặt mà bắt hình dong, thế mà mấy phút trước tôi còn nhăn mặt định đi. Hôm ấy tôi thua 1 keo nhớ đời. Cạch đến già.
(Đọc tiếp…)
Khánh Đỗ 6:33 sáng on Tháng Năm 1, 2008 Liên kết tĩnh |
Bài viết hay quá… Chắc hẳn bạn là người yêu sách lắm.
gathienology 1:03 chiều on Tháng Năm 1, 2008 Liên kết tĩnh |
Cảm ơn, bạn quá lời rồi. Tôi thấy tôi viết không hay.