Recent Updates Page 2 Toggle Comment Threads | Keyboard Shortcuts

  • GT 7:55 PM on February 24, 2015 Permalink | Reply  

    Twitter and Public Transit 

    A very engaging talk from USC Professor Lisa Schweitzer on how social media can change the public image of public transit.

    Her blog:

    Other METRANS seminars:

    Related topic: Vanessa Thuy Luong’s study at UCI on public opinion on rail system in LA based on Twitter data (using Shiny).

  • GT 11:48 PM on January 25, 2015 Permalink | Reply  

    How To Handle an INTJ 

    What is INTJ?


    1. Expect debate. INTJs enjoy tearing things apart to understand them and to prove (or disprove) their worthiness.
    2. They will gladly argue a point they don’t actually support, just for the sake of argument or to probe things. This bears repeating: an INTJ can easily and persuasively assume a point of view which is wholly contrary to his actual conviction. If in doubt, ask.
    3. INTJs do have a strong sense of humour, often dry and quick, but also a bit warped. It can easily take a morbid streak.
    4. Expect blunt, honest, sometimes even hurtful answers: if you don’t want to hear the truth, you wouldn’t ask, would you?
    5. INTJs like to do lists, enumerations, pattern sorting and putting things into an ordered state (ordered for them, not necessarily for the rest of the world).
    6. Statements you can’t back up with either solid facts or solid reasoning will at best be ignored and at worst poked fun at in ways not many people would describe as nice.
    7. Try to be both concise and precise. Using 81 woolly words where 18 sharp ones would suffice will not endear you to them.
    8. They do love wordplay though: if you can re-package your 81 woolly words in a witty, unexpected, esoteric fashion, they’ll appreciate that.
    9. Don’t expect an INTJ to respect anything you (or some other authorities) say just because you (or some other authorities) say it. INTJs bow to one authority only: rationality.
    10. For an INTJ truth is more important than simply being right, so they will readily admit errors or mistakes (once they have been convinced something they said or did was indeed wrong — to convince them may not be easy though). INTJs unfortunately expect others to work likewise (and react bewildered if they don’t).
    11. Stick to a statement after being proven wrong by facts or reasoning and an INTJ will treat you as an irrational idiot and everything you say as probable nonsense.
    12. Try not to be repetitive. It bores them to death and they’ll make damned sure you realise they’re bored to death.
    13. Clumsy attempts at political correctness and similar aberrations will greatly amuse them (sometimes to such an extent that — just for the sheer fun of it — they play along and agree wholeheartedly).
    14. Don’t be surprised at sarcasm, hyperbole and flippancy. In fact, a non-sarcastic INTJ must be severely ill. I know INTJs who can’t stop being sarcastic even (or perhaps especially) when severely ill.
    15. Expect punctuality and exactness. They try hard to be on time and they hate unpunctual-ness, particularly of the casual sort: the words obsessive-compulsive come to mind.
    16. They tend to be quite forgetful in everyday life, especially for trivial things like car keys, dropped tools or anniversaries.
    17. You can’t trust that an INTJ takes something, anything for granted. They do take some things for granted, but you’ll never know what and what not. The more extreme ones are actually willing to put everything to the test (and I mean everything).
    18. Remember that INTJs believe in workable solutions. They are open-minded to all and every possibility, but they will quickly discard any concept they deem unfeasible (including their own).
    19. Their way of showing that something you say (an idea, a suggestion) has potential or merit is by trying to pull it apart (which shocks those poor souls who instead expected awe or admiration). The ultimate INTJ insult to an idea or suggestion is to ignore it altogether, because that means it’s not even interesting enough to deconstruct.
    20. INTJs can and will make themselves and everything else (and again, I mean everything) the butt of their jokes, witticisms and deeply nonsensical remarks.
    21. Do not expect INTJs to care very much about how you view them. They already know that many people see them as arrogant bastards with a weird sense of humour and they long since got used to it.
    22. INTJs, in the privacy of their minds, frequently think the unthinkable and expect the unexpected. So don’t be taken aback if they express little or no surprise if something “impossible” happens.

    A final point, literally, to bear in mind (especially if you’re an INTJ) is the last sentence in item #10: “INTJs unfortunately expect others to work likewise (and react bewildered if they don’t).”

  • GT 6:52 PM on July 24, 2014 Permalink | Reply  

    Good resources for learning R from scratch 

    From my experience:

    Step by step instruction on a web based R environment (meaning you don’t need to install R and thus can work on any computer that is available to you). Very easy (and slow) at first.

    However, this website seems to require a physical keyboard to type the code and numbers in. I couldn’t learn using my tablet.

    I prefer this one to Code School. There are lessons in various topics, from basic to intermediate that corresponds to the similar courses in Coursera, including R Programming, Data Analysis, Getting and Cleaning Data, and Regression Models. The lessons are faster (and less boring) at first. All you need to do is installing R and RStudio yourself and run swirl package. You need to practice on the real R/RStudio, which gets you quickly familiar with the real R working environment.

    Details about how to install swirl and different courses can be found here:

  • GT 12:51 AM on June 27, 2014 Permalink | Reply  

    Cho các hộ nghèo vay vốn qua Kiva 

    Bạn muốn làm “từ thiện”? Thậm chí đây là loại từ thiện không mất tiền, mà là cho vay và 99% lấy lại được. Chỉ với $25, bạn có thể giúp rất nhiều hộ nghèo ở các nước đang phát triển đổi đời.

    Tôi biết đến Kiva qua blog TS. Lê Hồng Giang và mê luôn ý tưởng này.

    “Kiva cổ suý cho micro-finance ở các nước nghèo bằng cách lập ra một website để những nhà hảo tâm ở các nước phát triển (hoặc bất kỳ đâu trên thế giới) có thể góp một khoản tiền nhỏ cho các dự án micro-finance. Ở mỗi nước đang phát triển Kiva xây dựng một mạng lưới local partner, thường là các NGO và các tổ chức xã hội khác có kinh nghiệm trong lĩnh vực micro-finance. Mỗi khi một partner tìm được một dự án cần vay tiền, họ sẽ giúp chủ dự án – thường là những người dân nghèo cần một khoản tiền nhỏ để đầu tư sản xuất/kinh doanh – viết và giới thiệu dự án lên website Kiva. Các nhà hảo tâm, là registered user trên website Kiva, có thể xem danh sách các dự án đang cần vay tiền rồi chọn ra dự án mà họ muốn giúp đỡ bằng cách cho vay một khoản tiền nào đó, tối thiểu là $25. Kiva sẽ nhận tiền rồi chuyển cho local partner để họ giải ngân, theo dõi dự án và thu hồi vốn khi khoản vay đáo hạn. Sau đó các nhà hảo tâm có thể rút vốn của họ ra nhưng đa số lại tiếp tục cho các dự án khác vay.” (Trích Blog Giang Lê)


    Link đến trang Wikipedia tiếng Anhtiếng Việt (tôi đang dịch và tổng hợp bài wiki này).

    Link đến group Kiva lending team Vietnam.

    Kiva có 3 đối tượng/mục tiêu chính là các dự án nhỏ do phụ nữ quản lý (women-owned business), green-loan, và hỗ trợ giáo dục. Có một số hạng mục vay ở Việt Nam trên Kiva là cho giáo dục, như mua máy tính, hỗ trợ học phí và sách vở cho trẻ em đến trường, nhưng phần lớn vẫn là dự án nhỏ do phụ nữ quản lý, như nuôi gia cầm, lợn thịt, nuôi cá, sản xuất đồ thủ công, buôn bán nhỏ…

    Hiện tại (26/6/2014), Việt Nam có 127 dự án thông qua vài tổ chức điều phối, trong đó năng động nhất là Fund for Thanh Hoa Poor Women (FPW), Capital Aid Fund for Employment of the Poor (CEP), Entrepreneurs du Monde – Anh Chi Em, SEDA... Hình thức này nếu được nhân rộng ra các hộ khu vực miền Trung và cả nước thì rất tốt.

    Tôi đặt nhiều hi vọng ở các dự án quy mô cấp hộ gia đình kiểu Kiva. Có nhiều nghiên cứu và thực tiễn cũng cho thấy viện trợ cho nước nghèo ở cấp quốc gia không mang lại nhiều hiệu quả như mong đợi. Có rất nhiều lý do, nhưng tôi nghĩ một lý do quan trọng, ngoài việc nó tiêu tốn quá nhiều cho bộ máy hành chính, là việc viện trợ ở tầm vĩ mô không đem lại động lực làm việc cho người nghèo. Họ chỉ nhận tiền từ chính phủ và bản thân không phải hoàn trả lại (chính phủ phải hoàn trả cho nước cho vay), do đó có thể coi tiền như từ trên trời rớt xuống. Trong khi đó, các khoản vay như Kiva là các khoản vay cho từng hộ hoặc từng nhóm hộ, thông qua một NGO điều phối ở địa phương. Bản thân chi phí hành chính hay bôi trơn không có (hoặc rất thấp), ngoài ra người được vay ý thức rất rõ về khoản vay của mình, về tính hiệu quả của công việc mình làm, và họ phải trả lại vốn vay đó trong một khoảng thời gian nhất định. Chỉ riêng điều đó đã tạo nên động lực rất lớn để các hộ nghèo phấn đấu làm việc.

    Kiva được rất nhiều nhà hoạt động xã hội ủng hộ, đặc biệt là vợ chồng nhà báo Sheryl Wudunn và Nicholas Kristof (columnist của tờ New York Times). Wudunn cũng là phóng viên gốc Á đầu tiên được giải Pulitzer báo chí. Dưới đây là bài nói chuyện trên TED của Wudunn về bất bình đẳng ở các nước đang phát triển và tầm ảnh hưởng của các can thiệp về tài chính ở mức độ cá nhân với các hộ gia đình nghèo. Trong đó có rất nhiều câu chuyện nhỏ về những phụ nữ nghèo khắp thế giới – cũng nghèo như Việt Nam – đã được giúp đỡ như thế nào từ vài trăm đô la vay được từ các quỹ tài chính vi mô như Kiva.

    Bà cho biết, người nghèo không những kiếm được rất ít mà còn tiêu xài không đúng cách. Không may các khoản này lại do đàn ông tiêu. Theo các nghiên cứu, với các hộ gia đình thu nhập dưới $2/ngày – ngưỡng nghèo – thì 2% số tiền mang về đổ vào giáo dục, 20% cho rượu, thuốc lá, chơi gái và hội hè. Chỉ cần chúng ta bỏ 4% của cái này sang cái kia, đổ cho giáo dục hoặc cho phụ nữ đứng ra làm ăn, thì đồng tiền sẽ được sử dụng hiệu quả hơn rất nhiều. Và đây cũng chính là “tôn chỉ” của Kiva.

    Như đã nói ở trên, có nhiều học sinh Việt Nam đã được giúp đỡ từ Kiva. Ví dụ gần đây có em Tay Thi Nguyen (Nguyễn Thị Tây?) là trường hợp điển hình Graduate of the Year mà Kristof đưa lên báo New York Times. Sau khi tốt nghiệp, em sẽ về làm giáo viên ở quê nhà. Giáo dục, đặc biệt là giáo dục bậc cao, có thể nói là một trong những cách triệt để nhất để xóa nghèo.

    Cách tham gia

    Để tham gia, bạn chỉ cần có thẻ Visa, Master, American Express hoặc tương tự. Tuy nhiên, lần đầu cho vay, bạn sẽ không mất tiền và do đó không cần thẻ.

    1. Đăng ký một tài khoản Kiva: Accept invitation này. (*)

    2. Click vào mục Free Trials sponsored by: Reid Hoffman

    Trang web sẽ dẫn bạn đến mục Find a Borrower. Click vào mục đó rồi chọn Browse All Loans, search theo từ khóa “Vietnam” HOẶC  chọn dự án theo link này.

    Chọn Lend Now, sau đó chọn sign up bằng Facebook. Vậy là xong!

    (*)  Khi có invitation thì cả bạn và tôi sẽ có thêm free $25 credit để cho vay (khoản tiền này sau đó sẽ được hoàn về cho nhà tài trợ Reid Hoffman của Kiva. Ông là nhà đồng sáng lập của LinkedIn và là phó Chủ tịch của Paypal). Khoản bonus này sẽ hết hạn sau 7 ngày, do đó nên check tài khoản Kiva ít nhất mỗi tuần một lần.

    Bạn cũng có thể tự tạo account trên Kiva, sau đó vào mục Invite và điền link tới web Kiva của người đã mời bạn (VD trang lender của tôi) thì sẽ được nhận bonus.

    Nếu bạn tiếp tục mời bạn bè thì sẽ có bonus và lại được cho vay miễn phí. Do vậy hãy chia sẻ cho bạn bè nhé.

    Các đợt vay sau đó (ngoài bonus) có thể thanh toán trực tiếp qua thẻ hoặc qua Paypal.

  • GT 3:12 PM on June 12, 2014 Permalink | Reply  

    Học tiếng Anh không cần nhiều tiền 

    Tôi từng đọc và nghe nhiều bạn ca cẩm về chuyện không có tiền đi học tiếng Anh. Mới đây, vừa đọc một bài báo ca ngợi một bạn rất nghèo, lặn lội đi xin tài trợ cho 6 khóa luyện IELTS ở một trung tâm NN nọ ở Đà Nẵng, mất tới hơn $1,386 (cách đây 5-7 năm), và sau đó được học bổng du học ở Úc, tôi thấy mình nên viết bài này để nhiều bạn đừng mất công học hỏi bạn ấy mà có thể xoay xở học tiếng Anh với chi phí rất rất nhỏ, chưa bằng đám chữ số sau dấu phẩy của bạn kia.

    Tôi đã đi học ôn pre-TOEFL và TOEFL trong vòng 7-8 tháng năm 2009 – 2010, 2 lần thi TOEFL iBT năm 2010 và 2012 (điểm lần 1 hết hạn sau 2 năm nên tôi phải thi lại). Ngành tôi thường yêu cầu điểm TOEFL khá cao, điểm số của tôi có thể an toàn qua mức yêu cầu của các khoa và trường top Anh, Mỹ, Canada nào mà tôi từng biết. Tổng chi phí cho việc học chỉ xoay quanh khoảng chưa đầy 6 triệu. Ở đây tôi bàn về “loại tiếng Anh” tốn kém nhất – loại luyện thi lấy chứng chỉ quốc tế.

    Tôi có thể khẳng định, học tiếng Anh không cần nhiều tiền, nhưng bù lại, cần rất nhiều yếu tố khác, đặc biệt là tính kỷ luật và tự lập. Nếu bạn thiếu tiền và muốn học tiếng Anh, đây là điều quan trọng phải theo. Tôi may mắn vẫn có gia đình hỗ trợ nhưng bản thân hoàn toàn không muốn ngửa tay xin, và sau khi phân tích các ưu nhược điểm của việc đi học, tôi quyết định tự ôn, giống như rất rất nhiều bạn đã vượt qua kỳ thi TOEFL/IELTS khác.

    (More …)

    • Phan Thuỳ 12:40 PM on May 5, 2016 Permalink | Reply

      Xào bạn, phiền bạn cho mình hỏi làm sao đọc được bài ở đây vậy? Mình click vào mà chỉ thấy tiêu đề. Nếu hem làm phiền bạn thì mình xin cảm ơn trước vì đã đọc meo.

  • GT 12:37 AM on June 7, 2014 Permalink | Reply  

    Làm gì với người nghèo lười lao động 

    VNN vừa có bài này.

    Cách đây mấy tháng, TS Đặng Hoàng Giang (tác giả bài mơ Tây và cave luận) có bài phản biện chính sách ngừng hồ trợ người nghèo lười lao động của Đà Nẵng trên tuanvietnam. Bài này đã bị TVN bị xóa mất (như rất nhiều bài của VNN), nên lấy link này dùng tạm.

    Đồng ý là nên rộng lòng nhìn và hỗ trợ người nghèo hơn, nhưng trường hợp này tôi ủng hộ ngừng trợ cấp cho người nghèo lười lao động. Dẫn chứng của ĐHG thực ra phù hợp hơn với bộ phận dân nghèo đô thị, đặc bệtở các nước phát triển, khi mà chênh lệch về thu nhập, mức sống và điều kiện sống quá cao, dẫn đến việc so đo giữa bản thân với những người giàu có gặp hàng ngày, hay giữa con mình và con của gia đình trung lưu bậc trên học cùng lớp chẳng hạn. Bộ phận này có nhận thức nhất định về thân phận hèn kém của mình và các hạn chế về cơ hội của gia đình và bản thân, nên càng dễ stress và sa đọa. (Theo nhiều nghiên cứu của Tây thì người nghèo thuộc nhóm dễ mắc bệnh tim và dễ bị tử vong vì đột quỵ). Cái này cũng liên hệ trực tiếp với ý niệm về hạnh phúc: nếu thấy mình đồng đều với “xã hội” thì cả làng hạnh phúc, không ai phải tị nạnh ai. Nhưng 1 đám phất lên thì đám còn lại chẳng thể hạnh phúc.

    Đối với hộ nghèo nông thôn, vốn sống trong XH kém phát triển một cách đồng đều (nhà ai cũng nghèo), thì không có ý niệm so đo  giàu nghèo, nhận thức về thế giới bên ngoài thấp. Ngoài ra phong cách sống an phận và hưởng thụ đậm đà bản sắc quê cũng góp phần đẩy mạnh lối sống rượu chè, không cần bận tâm ganh đua về chuyện làm ăn, và rõ ràng là không stress. (Giống như một học sinh học ở một lớp kém đều, chẳng vất vả lắm để thành HS tốt nhất lớp và không có động lực để vượt xa hơn nữa, so với TH bạn đó rơi vào một môi trường giỏi và cạnh tranh quyết liệt).

    Ngay cả các hộ nghèo ở đô thị nhỏ VN cũng có thể xếp vào loại này. Hay nói rộng ra, phần lớn hộ nghèo ở VN có thể xếp vào loại này và nằm ngoài nhóm mà TS. Giang bàn bạc trong bài kia.

    Cũng giống như bài mơ Tây, lập luận của bác này bị vướng ở chỗ nhu cầu của con người có thể ở nhiều mức độ khác nhau theo tháp Maslow. Với chuyện người nghèo, người nghèo nông thôn VN đang phải vật lộn với nhu cầu cơm ăn áo mặc, tức là thang áp chót ở tháp Maslow. Trong khi đó, Tây nghèo hoặc người nghèo ở đô thị lớn mong cuộc sống khá hơn ở khía cạnh khác, do họ có nhiều cơ hội hơn Ta nghèo, ít nhâts là về nước sạch, VSMT, y tế, giáo dục… Nhu cầu của họ ở mức cao hơn trên tháp Maslow (self-esteem). Hay nói các khác, khi các điều kiện cơm ăn áo mặc đã có, họ chuyển sang có nhu cầu được trọng vọng, được bình đẳng bằng mấy người tầng lớp trên thì mới đủ. Cái ao ước về điều kiện đủ đó làm anh stress.

  • GT 9:10 PM on May 25, 2014 Permalink | Reply  

    Bền bỉ: Chìa khóa của thành công 

    Thấy chị này xinh nên mở ra xem. Không ngờ cũng hay phết.

    Tại sao nên nghe? Chỉ 6 phút. Vẫn là vấn đề muôn thưở của giáo dục: đâu là yếu tố ảnh hưởng tới điểm số của học sinh ở trường và sự thành công khi ra ngoài XH?

    Đó không phải là IQ, EQ, hay ngoại hình ưa nhìn. Không có khác biệt nhiều về IQ ở HS học tốt và HS học kém toán. Đó là tính bền bỉ chịu đựng và tính kỷ luật (grit and self-control).

    Đây có lẽ cũng là một trong những yếu tố tạo nên sự thành công của người Mĩ nhập cư gốc Á thế hệ đầu và hai.

    Angela Lee Duckworth tốt nghiệp ngành Sinh học Thần kinh (Neurobiology) tại Harvard, thạc sĩ Thần Kinh học tại Oxford, làm tư vấn viên tại McKinsey rồi bỏ sang dạy toán cho học sinh cấp 2 và quay lại làm NCS Tâm Lý học tại UPenn. Hiện tại cô là GS (assoc. prof) Tâm Lý tại UPenn.

    Bài dưới đây cũng thú vị và rất hài hước. 3 phút.

  • GT 8:52 PM on March 31, 2014 Permalink | Reply  

    Phản hồi: Sự khác biệt của Hoa Kỳ 

    Tình cờ tôi thấy bài viết có tựa là “Sự khác biệt của Hoa Kỳ”của BS Hồ Hải trong blog Góc Nhìn Alan. Tôi cũng tò mò xem Hoa Kỳ có gì khác biệt nên click vào đọc. Xong xuôi, có vài điều muốn làm rõ hơn với tác giả và những người đã đọc bài viết.

    Trước hết, tôi công nhận những dẫn chứng mà ông Hồ Hải viện dẫn để nói về Hoa Kỳ trong bài là thực và chứng tỏ được sự khác biệt của nước này so với phần nhiều các nước khác. Tuy nhiên, tôi không đồng tình với các quan điểm bình luận của ông về tính tích cực của những khác biệt đó. Nói cách khác, tôi cho rằng những điểm này, cũng giống như (và liên quan tới) chủ nghĩa tiêu thụ Mĩ, phần nhiều mang lại tác động tiêu cực sâu xa cho xã hội và do đó hoàn toàn không nên ca ngợi, khuyến khích như ông Hồ Hải đã viết.

    Hệ thống đường cao tốc

    Bài viết của ông Hồ Hải ca ngợi hết lời hệ thống đường cao tốc (highway) và coi đó là tiền đề cho sự tiến bộ đáng học hỏi, đáng ngưỡng mộ của nước Mĩ.

    Tuy nhiên, có ở trong chăn mới thấy rận. Con rận này lại rất to. Đường cao tốc được coi là một trong những nguyên nhân chính gây ra hiện tượng ngoại ô hóa (suburbanization) rất đặc trưng Mĩ. (More …)

  • GT 11:19 PM on March 29, 2014 Permalink | Reply  

    Tại sao đọc sách 

    Không dành cho các đối tượng đọc 500 cuốn sách, sở hữu 1000 cuốn sách trở lên và các thành phần tương tự.

    Đối tượng của bài viết: anh Béo và gia đình (vì bài này viết cho anh Béo, nên anh phải đọc, hehe), các ông bố bà mẹ trẻ, những người quan tâm đến đọc sách nhưng chưa kịp làm, và những người muốn biết hôm nay bạn Gà định chém gió về đề tài gì.

    Nếu có thời gian, tôi sẽ hoàn thiện dần bài viết này.


    Nhân đọc câu nói của anh Béo: “Sách vẫn luôn chỉ là sách khi chỉ đem tới sự ảo tưởng và vẽ vời ước mơ.”Không hiểu hết ý nghĩa câu này, nhưng mượn tạm làm lý do để nói điều xưa cũ: Tại sao nên đọc sách.

    Sách gì

    Qua vài khảo sát và quan sát nho nhỏ, tôi thấy rất nhiều người quan niệm sách chỉ bao gồm sách giáo khoa/ giáo trình, sách truyện, và sách cẩm nang. Loại thứ nhất chắc ai cũng biết. Loại thứ hai thường bị liên tưởng đến tiểu thuyết ướt át và dễ bị khái quát hóa thành “tiểu thuyết tiêm nhiễm lối sống ảo tưởng, phi thực tế”. Loại thứ ba, mà tôi thường gọi là sách dạy làm giàu, chắc là loại được đọc nhiều nhất của một người không đọc nhiều sách nhưng hay tự nhận là mình thích đọc sách. Cả ba đều không phải là đối tượng của bài viết này.

    Thực ra ba loại trên chỉ là một phần rất nhỏ trong các loại sách phổ biến hàng nghìn năm nay. Ở Việt Nam, tất cả các loại sách đều đã được xuất bản. Sách mà tôi nói đến trong bài này gồm sách hư cấu (truyện ngắn, truyện vừa, tiểu thuyết, thơ…) và phi hư cấu (ký, hồi ký, khoa học, triết, lý luận phê bình nghệ thuật các loại…). Tôi không biết sách tham khảo chuyên ngành có được xếp hết vào thể loại phi hư cấu hay không, nhưng tôi sẽ xét đến cả loại này.

    Đọc có ích lợi gì

    Rút ra từ kinh nghiệm bản thân và những người quen (bao gồm cả những người hay đọc và ít đọc sách), tôi cho rằng đọc sách, ngoài việc đem lại rất nhiều kiến thức và hiểu biết, còn hỗ trợ rất tốt cho phát triển ngôn ngữ, khả năng tư duy, tính độc lập, tính kiên trì, tính nhân đạo, sống có trách nhiệm…

    (More …)

  • GT 12:59 PM on March 16, 2014 Permalink | Reply  

    Time Management – Randy Pausch 

    One of the best talks ever given on time management by Randy Pausch, the author of The Last Lecture.

    In this lecture you will learn to:

    • Clarify your goals and achieve them
    • Handle people and projects that waste your time
    • Be involved in better delegation
    • Work more efficiently with your boss/advisor
    • Learn specific skills and tools to save you time
    • Overcome stress and procrastination

    (Excerpted from Amazon)

    PDF Transcript


Compose new post
Next post/Next comment
Previous post/Previous comment
Show/Hide comments
Go to top
Go to login
Show/Hide help
shift + esc